Nhìn lại hành trình hơn 2 năm làm "chứng sĩ", tôi chạnh lòng. Giá như ngày ấy dùng 50 triệu đồng để mua vàng, có lẽ bây giờ tôi đã có một khoản lời kha khá.
Sau tết, thị trường chứng khoán Việt Nam tăng điểm. Thế nhưng, trong sắc xanh của bản điện, tôi - một người nội trợ âm thầm "đánh bắt" xa bờ - vẫn đang loay hoay với khoản lỗ 16%.
Sinh liên tiếp 2 con nên tôi ở nhà làm nội trợ hơn 5 năm nay. Thu nhập chồng tôi cũng khá nên kinh tế gia đình tương đối ổn định. Nhưng tâm lý mặc cảm không kiếm ra tiền khiến tôi cứ loay hoay muốn đầu tư cái gì đó. Lê la ở các hội nhóm, chat chit với bạn bè cũ, tôi có được thông tin tích cực: Cô bạn hồi đại học là mẹ đơn thân nhưng mua được hẳn nhà chung cư sau mấy năm “chơi chứng”, chị bạn đồng nghiệp hồi dịch COVID-19 chỉ ngồi nhà “lướt sóng” mà kiếm được vài trăm triệu. Vậy là, với số vốn 10 triệu đồng ban đầu, tôi bước chân vào thị trường với tư duy đơn giản: "Lướt sóng kiếm tiền chợ".
Do không có kiến thức về tài chính cũng như thông tin thị trường, lại lười học hỏi, tôi chọn đầu tư theo "hệ tâm linh". Thấy mã nào tên hay hay, thấy ai bảo “lái” sắp "đánh lên" là tôi xuống tiền. Thời gian đầu, may mắn mỉm cười khi mỗi tuần tôi đều đặn thu về 100-200 ngàn đồng tiền lãi. Cảm giác cầm những đồng tiền tự mình kiếm được từ những cú nhấp chuột thật sự gây nghiện. Nó khiến tôi ảo tưởng rằng việc làm giàu từ chứng khoán thật dễ dàng.
Sai lầm chiến lược bắt đầu khi tôi chia nhỏ số vốn vốn đã ít ỏi vào các mã penny (giá trị thấp, dưới 10.000 đồng/cổ phiếu). Tâm lý sở hữu được nhiều cổ phiếu với giá rẻ tạo ra một ảo giác về sự giàu có, nhưng thực tế, đó lại là việc phân tán rủi ro sai cách, khiến danh mục của tôi, từ 2 mã giờ lên đến hơn 10 mã, toàn là những cổ phiếu chỉ có xuống chứ hiếm khi lên.
.png)
Trong tài chính, có một nguyên tắc vàng: "Đừng bao giờ bắt một con dao đang rơi". Thế nhưng, với quyết tâm “chưa bán thì chưa lỗ”, khi cổ phiếu giảm sàn, tôi lại đổ thêm tiền để trung bình giá. Từ 10 triệu đồng ban đầu, sau hơn 2 năm chơi chứng khoán, số vốn đã tăng lên 50 triệu đồng.
Số tiền chơi chứng khoán tôi tìm mọi cách để trích ra từ khoản tiền chợ búa, tiền lì xì của con... Tôi giấu nhẹm chuyện này với chồng. Anh vốn định kiến rằng chứng khoán là cờ bạc, nhất là với những "tay mơ" như tôi. Mỗi lần tôi ướm hỏi, anh đều phản đối quyết liệt. Thế là tôi lén lút nạp tiền, lén lút nhìn bảng điện mỗi khi anh đi làm, lòng lúc nào cũng nơm nớp sợ bị phát hiện.
Phiên giao dịch ngày 23/2, thị trường tăng hơn 36 điểm cũng mang lại sắc tím cho 3 mã trong danh mục của tôi. Tuy nhiên, nhìn vào thực tại, tôi vẫn còn cách "bờ" rất xa: Lỗ hơn 8 triệu đồng. Tôi bỏ qua ngại ngùng, mặc cảm, tâm sự tình cảnh mình với một anh bạn cũng nhiều năm “lên voi xuống chó” với chứng khoán. Sau khi xem qua danh mục hơn 10 mã cổ phiếu "thập cẩm" của tôi, anh phán: "Chứng khoán là nơi tiền chảy từ túi người nóng nảy sang túi người kiên nhẫn. Nhưng với một danh mục “tâm linh” như của em, dù thị trường có lên 2.000 điểm, chưa chắc em về được bờ".
Câu nói đó như một gáo nước lạnh giúp tôi tỉnh mộng. Anh khuyên tôi đừng nôn nóng gỡ gạc, mà hãy bình tĩnh tận dụng những nhịp hồi phục để rút lui từ từ. “Thà lỗ ít mà đỡ lo nghĩ còn hơn cứ mãi xa bờ” - anh chốt hạ.
Nhìn lại hành trình hơn 2 năm làm "chứng sĩ", tôi chạnh lòng. Giá như dùng 50 triệu đồng để mua vàng, có lẽ bây giờ tôi đã có một khoản lời kha khá.
“Biết đâu được, lướt sóng vàng em còn lỗ nặng hơn” - câu nói đùa của anh bạn khiến tôi tỉnh ngộ lần hai.
Bình luận (6)





